Menu
Từ nhà ra tiền

“Mùi của Tết” theo con đến đâu?

Văn Phú

January 26, 2026

16 phút đọc

Hũ hương ký ức

Tôi đứng lặng người bên ô cửa kính sát trần của căn hộ tầng 20. Ngoài kia, nắng chiều cuối năm của Hà Nội vàng hanh như mật, rót xuống dòng xe cộ đang hối hả ngược xuôi. Tiếng còi xe xa xăm, tiếng gió rít qua khe cửa nghe như tiếng thở dài của thời gian. Tôi đang bận rộn với mớ sổ sách quyết toán cuối năm và danh sách dài dằng dặc những thứ cần sắm sửa, thì bất chợt, một làn gió mỏng manh mang theo mùi khói nhang bảng lảng từ đâu bay tới.

Chỉ một giây thôi, tim tôi thắt lại. Cái mùi trầm ấm, nồng nàn ấy len lỏi vào cánh mũi, ngay lập tức đánh sập bức tường của thực tại bận rộn. Trong khoảnh khắc, tôi không còn là người phụ nữ thành thị với đủ thứ áp lực cơm áo, mà là cô bé lên bảy, lên mười, đang chân trần chạy lon ton trên sân gạch của bà.

“Mùi của Tết” – cái khái niệm trừu tượng ấy bỗng hiện hữu rõ rệt. Nó không chỉ là một mùi hương, nó là một chiếc chìa khóa vạn năng mở toang cánh cửa dẫn về miền ký ức mà tôi tưởng đã lãng quên dưới bụi bặm của sự trưởng thành. Tôi tự hỏi, với đứa con gái nhỏ đang ngồi chơi đồ chơi nhựa kia, Tết của con sau này sẽ mang mùi vị gì? Liệu con có một “hũ hương ký ức” để mang theo trên hành trình vạn dặm của cuộc đời, như cách mà bố mẹ đã từng âm thầm truyền lại cho tôi?

Miền cổ tích của khứu giác – Những năm tháng ở quê nhà 

Tết trong trí nhớ của tôi bắt đầu từ những ngày 26, 27 tháng Chạp. Đó là mùi của những xấp lá chuối khô được bà lau sạch bụi, thơm mùi nắng cũ. Đó là mùi nếp cái hoa vàng thơm nồng khi mẹ ngâm trong nước ấm, mùi đỗ xanh vừa đồ chín tới, tơi xốp và bùi ngậy. Tôi nhớ đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ vì sương gió của bà khi cầm từng chiếc lạt tre mềm mại. Mẹ tôi, người phụ nữ quanh năm tần tảo, lúc ấy lại trở nên tỉ mẩn lạ thường bên mâm lá. Mùi nhựa lá dong xanh ngắt quyện với mùi thịt lợn ướp tiêu cay nồng tạo nên một thứ hỗn hợp mùi vị của sự no ấm. Đó là “mùi lao động” – cái mùi của những con người chuẩn bị cho ngày lễ trọng đại nhất bằng tất cả lòng thành kính và sự chăm chút.

Nhưng có lẽ, mùi vị đậm sâu nhất chính là mùi khói bếp đêm 29 Tết. Khi nồi bánh chưng khổng lồ được đặt lên bếp lửa bập bùng giữa sân, cả thế giới của tôi thu bé lại vừa bằng hơi ấm ấy. Mùi củi khô cháy đượm, tiếng lửa “tách tách” reo vui, và đặc biệt là mùi khói bếp ám vào nếp áo bông của bố. Bố thường ngồi canh lửa, khuôn mặt đỏ rực dưới ánh bập bùng. Tôi thường rúc vào lòng bà, quấn chiếc chăn len cũ kỹ, hít hà mùi bánh chưng bắt đầu tỏa hương theo làn hơi nước nghi ngút. Cái mùi ấy vừa ấm, vừa nồng, vừa khiến người ta có cảm giác an tâm tuyệt đối. Khói không làm tôi cay mắt, khói như một tấm màng bao bọc, ngăn cách cái rét mướt ngoài kia với sự sum vầy bên trong.

Nếu có một mùi hương nào có thể đại diện cho sự sạch sẽ và tinh khiết, thì đó chính là nước lá mùi già. Chiều ba mươi, mẹ đun một nồi nước lớn với những bó lá mùi đã trổ hoa, kết hạt, thêm vài nhánh hương nhu và sả tươi. Mùi hương nồng nàn, hăng hắc nhưng lại cực kỳ thanh tao ấy lan tỏa khắp từ trong nhà ra ngoài ngõ. Khi hơi nước bốc lên, cảm giác như mọi bụi bặm, muộn phiền, những điều không may của năm cũ đều theo làn khói ấy mà tan biến. Tắm nước lá mùi không chỉ là làm sạch cơ thể, đó là một nghi thức tâm linh để gột rửa tâm hồn, đón chờ một mùa xuân mới tinh khôi.

Khi những nén nhang trầm đầu tiên được thắp lên trên bàn thờ gia tiên, không khí trong nhà bỗng trở nên trang nghiêm và tĩnh lặng. Mùi hương trầm ngọt dịu bảng lảng quyện với mùi măng hầm béo ngậy, mùi xôi gấc đỏ thắm. Đó là mùi của sự biết ơn. Tôi hiểu rằng, những mùi hương ấy chính là “điểm tựa”. Dù sau này tôi có đi đâu, thành công hay thất bại, chỉ cần ngửi thấy mùi vị này, tôi sẽ nhớ rằng mình có một nơi để về, có những người thân luôn cầu mong bình an cho mình. Đó là sợi dây vô hình nhưng bền chặt nhất nối tôi với nguồn cội.

Sự rạn nứt của truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Năm ngoái, tôi đưa con về quê đón Tết với hy vọng tìm lại những mảnh ký ức xưa. Nhưng tôi sững sờ nhận ra, quê hương cũng đã thay đổi diện mạo. Bếp lửa đêm giao thừa giờ đã thay bằng bếp điện tiện lợi, không còn khói, cũng chẳng còn tiếng củi cháy. Ao làng nơi mẹ từng rửa lá dong đã bị lấp để xây nhà cao tầng. Những cánh đồng hoa mùi già bát ngát cũng thưa thớt dần. Sự tiện nghi đã len lỏi vào tận ngõ ngách, nhưng nó cũng vô tình lấy đi cái “vị” nguyên bản của Tết. Tôi hụt hẫng khi thấy Tết quê giờ cũng hối hả, cũng “công nghiệp” chẳng kém gì thành phố.

Trở về căn hộ chung cư, tôi nhìn con gái mình. Con bé lớn lên giữa bốn bức tường bê tông sơn trắng, xung quanh là đủ loại đồ chơi, màn hình điện tử. Con biết gọi tên các nhân vật hoạt hình Disney nhưng có lẽ con chẳng biết mùi lá dong xanh khác mùi lá chuối khô thế nào. Tôi lo sợ. Tôi lo con sẽ có một tuổi thơ “không mùi” – một tuổi thơ nhẵn nhụi và sạch sẽ quá mức, không có những vết nám của khói bếp, không có mùi hăng của đất bùn, không có những “điểm neo” khứu giác để con tìm về khi lòng mệt mỏi.

Bây giờ, mọi thứ cho ngày Tết đều có thể mua được chỉ bằng vài cú chạm trên điện thoại. Bánh chưng gói sẵn bọc trong nilon, giò chả hút chân không, hoa tươi được cắm sẵn trong lẵng. Tiện lợi thật đấy, nhưng sao tôi thấy nó thiếu đi cái “hồn” của sự tự tay chăm chút. Khi người ta không còn dành thời gian để cùng nhau chuẩn bị, để cùng nhau hít hà những mùi vị của lao động, thì sự gắn kết cũng mờ nhạt dần.

Sống gắn kết – khi ngôi nhà trở thành nơi gìn giữ “vị tết”

Tôi chợt nhận ra mình không thể bắt thời gian quay trở lại, cũng không thể bê nguyên một bếp củi đỏ lửa từ ký ức quê nhà lên đặt giữa căn hộ tầng 20 hiện đại. Nhưng tôi có thể thay đổi cách mình sống và cách mình đối thoại với không gian. Hóa ra, sống gắn kết không nhất thiết phải là những gì quá to tát hay xa xôi; nó bắt đầu ngay từ việc tôi chọn cách tối ưu hóa từng mét vuông trong tổ ấm này để các thành viên có cơ hội “chạm” vào nhau và cùng chạm vào những giá trị truyền thống. Tết này, tôi không còn muốn là một người phụ nữ bận rộn với những đơn hàng đặt sẵn trên ứng dụng. Tôi muốn ngôi nhà của mình phải thực sự “thở”, phải mang mùi vị của sự sống và sự chăm chút thủ công, nơi mỗi góc nhỏ đều có thể trở thành “di sản” trong mắt con thơ.

Sự gắn kết ấy hiện hữu rõ rệt nhất nhờ tư duy thiết kế không gian mở mà chúng tôi đã lựa chọn khi dọn về đây – The Terra – An Hưng. Thay vì những bức tường ngăn cách bí bách, phòng khách và bếp liên thông đã tạo nên một “sân khấu” hoàn hảo cho ngày Tết. Tôi có thể vừa sên mứt gừng bên bếp, vừa nhìn sang thấy chồng đang tỉ mẩn uốn lại cành đào, trong khi con gái nhỏ đang ngồi bệt dưới sàn phân loại những chiếc lạt tre. Mùi gừng cay nồng quyện với hương gỗ, mùi nắng cuối đông len lỏi qua ô cửa kính lớn tạo nên một trải nghiệm khứu giác kỳ diệu. Chính sự kết nối về không gian đã phá bỏ rào cản giữa các thành viên, để dù mỗi người một việc nhưng hơi ấm và mùi vị của sự chuẩn bị vẫn luôn bao trùm lấy tất cả. Những ô cửa kính sát trần không chỉ là nơi ngắm nhìn phố thị, mà còn là cánh cổng đón ánh sáng và gió trời, giúp mùi hương trầm, mùi hoa tươi lan tỏa khắp các gian phòng thay vì bị ứ đọng, tạo nên một bầu không khí xuân thanh sạch và tràn đầy năng lượng.

Không dừng lại ở bên trong cánh cửa, lối sống gắn kết mà gia đình tôi đang theo đuổi còn mở rộng ra cả cộng đồng xung quanh. Tôi vô cùng trân trọng cách mà các kiến trúc sư tại Văn Phú đã dành quỹ đất quý giá để kiến tạo nên những khoảng sân chơi nội khu đầy nhân văn – nơi trở thành không gian lưu giữ những kỷ niệm đẹp đẽ cho cư dân mỗi độ xuân về. Chiều muộn 28 Tết, tôi dắt con gái xuống sân, nơi những tiểu cảnh trang trí mộc mạc với hoa đào, hoa mai và những khóm quất trĩu quả đang rực rỡ khoe sắc dưới ánh nắng hanh vàng. Tại đây, thay vì chỉ là những khối bê tông vô tri, không gian chung này đã trở thành điểm hẹn lý tưởng để những người hàng xóm vốn bận rộn cả năm có dịp dừng chân, làm quen và sẻ chia câu chuyện. Con gái tôi không chỉ được ngắm nhìn sắc xuân qua những góc chụp ảnh nhỏ xinh, mà còn được trực tiếp cảm nhận bản sắc Việt nồng đượm thông qua tình làng nghĩa xóm ấm áp. Đó là lúc niềm tự hào về nguồn cội được đánh thức một cách tự nhiên nhất, khi con chứng kiến cảnh những người hàng xóm tặng nhau những cặp bánh chưng xanh mướt làm quà, hay trao nhau những lời chúc may mắn chân thành bên tách trà sớm. Chính sự gắn kết giản dị giữa người với người tại đây đã trở thành chất xúc tác mạnh mẽ nhất, khiến mùi vị của Tết giữa lòng phố thị vẫn luôn đậm đà, sống động và tràn đầy tình thân. 

Điều kỳ diệu là, trong khi nỗ lực gìn giữ những giá trị xưa cũ, tôi vẫn cảm nhận được sự thư thái tuyệt đối nhờ những tiêu chuẩn sống hiện đại và an toàn. Khi ngôi nhà được vận hành bởi sự chuyên nghiệp và tiện nghi chuẩn quốc tế, tôi không còn phải bù đầu với nỗi lo về hỏng hóc hay những bất tiện vụn vặt. Sự an tâm ấy giải phóng tâm trí tôi, cho phép tôi toàn tâm toàn ý tận hưởng việc nấu một nồi nước lá mùi hay cùng con thêu một đóa hoa xuân. Sự hiện đại ở đây không hề triệt tiêu truyền thống; ngược lại, nó đóng vai trò như một lớp màng bảo vệ, giúp những giá trị tinh thần có không gian để nảy mầm và tỏa hương. Ngôi nhà giờ đây không chỉ là một tài sản vật chất, mà đã thực sự trở thành một thực thể sống, nơi mỗi hơi thở, mỗi mùi hương đều là minh chứng cho một lối sống gắn kết bền chặt, nơi chúng tôi cùng nhau viết tiếp câu chuyện về Tết của hôm nay và mai sau.

Trao cho con “chiếc chìa khóa” trưởng thành

Trên hành trình làm mẹ, tôi dần nhận ra mình không cần phải nỗ lực tái hiện nguyên xi cái Tết nghèo khó hay những phong tục rườm rà của ngày xưa mới gọi là giữ gìn truyền thống. Sống gắn kết giữa thời đại mới dạy tôi bài học về sự chọn lọc và chuyển hóa. Tôi chọn giữ lại cái “cốt” của tình yêu và những mùi vị đặc trưng nhất, rồi khéo léo đặt chúng vào một lớp vỏ bọc đương đại. Thay vì để con thấy mẹ tất bật, cau có trong căn bếp chật hẹp, tôi chọn cùng con trải nghiệm Tết một cách thong dong nhất. Bài học lớn nhất mà tôi muốn trao cho con chính là sự trân trọng nguồn cội, nhưng phải bằng một trái tim tự do và niềm vui tự thân, để con hiểu rằng truyền thống không phải là gánh nặng, mà là một món quà tinh thần quý giá.

Ký ức của con gái tôi giờ đây đang được lấp đầy bằng những hình ảnh vừa lạ vừa quen, một sự giao thoa tuyệt đẹp giữa cũ và mới. Tôi vẫn nhớ ánh mắt long lanh của con khi hào hứng giúp mẹ rửa những bó lá mùi già dưới vòi nước thông minh của căn bếp hiện đại. Con chưa bao giờ nhìn thấy bếp củi ám khói của bà ngoại, nhưng con lại yêu biết mấy cái mùi hăng nồng, cay dịu của nước mùi đang bốc hơi nghi ngút dưới ánh đèn vàng ấm áp. Nhìn con cùng bố đứng bên khung cửa kính rộng mở, đón luồng gió xuân trong lành thổi vào từ ban công đầy hoa, tôi hiểu rằng con đang tự xây dựng cho mình một “thư viện khứu giác” riêng biệt. Những chi tiết nhỏ như tiếng vòi nước chảy, mùi nắng mới quyện với mùi mứt gừng mẹ vừa làm xong, tất cả sẽ kết tinh thành một miền ký ức ngọt ngào, nuôi dưỡng tâm hồn con lớn lên từng ngày.

Hơn cả một nơi để ở, tôi muốn ngôi nhà này sẽ trở thành điểm tựa vững chãi nhất trong cuộc đời con. Dù sau này thế giới có đổi thay, dù con có bay xa đến những chân trời khác lạ, thì “mùi của ngôi nhà” trong những ngày Tết sẽ mãi là sợi dây vô hình nhưng bền chặt, kéo con về với sự bình yên và bản ngã của chính mình. Những mùi hương ấy giống như một chiếc la bàn tâm linh, để mỗi khi con mỏi mệt hay lạc lối, chỉ cần nhắm mắt lại và hít hà hương vị của ký ức, con sẽ thấy mình vẫn luôn được bao bọc bởi tình yêu của bố mẹ. Tôi tin rằng, bằng cách kiến tạo một không gian sống gắn kết, chúng tôi đã trao cho con chiếc chìa khóa quan trọng nhất để trưởng thành: một trái tim biết nhớ về nơi mình bắt đầu.

Mùi của tết là mùi của sự kết nối 

Khép lại những trang nhật ký của một mùa xuân mới, tôi không còn thấy băn khoăn hay lo sợ về một cái Tết “nhạt” giữa nhịp sống hối hả. Tôi nhận ra rằng Tết chưa bao giờ mất đi, nó chỉ âm thầm chuyển mình để khoác lên những hình hài mới, phù hợp hơn với hơi thở của thời đại. Khi ta chọn cho mình một lối sống gắn kết – gắn kết với bản sắc văn hóa, với thiên nhiên xanh mát và với những người thân yêu xung quanh – ta đang tự tay dệt nên những ký ức rực rỡ và thơm hương cho thế hệ mai sau. Ngôi nhà lúc này không còn là những khối bê tông vô tri, mà đã trở thành “chiếc hũ hương” khổng lồ, nơi lưu giữ những dư vị ngọt ngào nhất của tình thân.

Con gái tôi có thể không có một tuổi thơ gắn liền với mái nhà tranh hay bếp lửa bập bùng đêm giao thừa, nhưng con đang có một tổ ấm đầy ắp hơi ấm của sự sẻ chia và thấu hiểu. Con có mùi nước lá mùi mẹ đun bằng cả sự tỉ mẩn, có mùi hoa xuân khoe sắc bên ô cửa đầy nắng, và có cả sự gắn kết cộng đồng văn minh nơi con khôn lớn. Những mùi hương ấy sẽ theo con đến bất cứ đâu, trở thành một phần máu thịt, một điểm tựa tinh thần không gì có thể thay thế được. Và tôi, trong vai trò của người giữ lửa, cảm thấy hạnh phúc biết bao khi thấy “vị Tết” của mình đang được tiếp nối và nảy mầm xanh tươi trong trái tim trẻ thơ, giống như cách mà bố mẹ đã từng âm thầm dành trọn cho tôi những năm tháng ấy.

Bài viết có hữu ích với bạn không?
(0)
Nội dung bài viết
    Yêu thích
    Aa Tuỳ chỉnh
    A
    a
    Van Phu

    Tham gia

    Hoặc


    Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

    Mới nhất

    Ion âm từ biển Quy Nhơn có thể cải thiện sức khỏe tinh thần của bạn như thế nào?
    Uncategorized 12 phút đọc

    Ion âm từ biển Quy Nhơn có thể cải thiện sức khỏe tinh thần của bạn như thế nào?

    Tại sao năng lượng chữa lành từ đại dương xanh tại đảo Phú Quốc lại thu hút giới thượng lưu?
    Uncategorized 12 phút đọc

    Tại sao năng lượng chữa lành từ đại dương xanh tại đảo Phú Quốc lại thu hút giới thượng lưu?

    Cách sống ven biển Vũng Tàu có thể cải thiện chất lượng giấc ngủ kinh niên cho người trung niên không?
    Uncategorized 21 phút đọc

    Cách sống ven biển Vũng Tàu có thể cải thiện chất lượng giấc ngủ kinh niên cho người trung niên không?

    Không khí biển có thực sự là “thần dược” cho hệ hô hấp của bệnh nhân mãn tính không?
    Uncategorized 12 phút đọc

    Không khí biển có thực sự là “thần dược” cho hệ hô hấp của bệnh nhân mãn tính không?

    Sức mạnh chữa lành tâm hồn từ tiếng sóng biển Đà Nẵng có thực sự hiệu quả?
    Uncategorized 22 phút đọc

    Sức mạnh chữa lành tâm hồn từ tiếng sóng biển Đà Nẵng có thực sự hiệu quả?

    Sống gần biển Nha Trang mang lại những lợi ích sức khỏe tuyệt vời nào cho cư dân?
    Uncategorized 16 phút đọc

    Sống gần biển Nha Trang mang lại những lợi ích sức khỏe tuyệt vời nào cho cư dân?

    Kiến trúc xanh: Tối ưu ánh sáng và gió biển tự nhiên cho đô thị ven biển
    Uncategorized 16 phút đọc

    Kiến trúc xanh: Tối ưu ánh sáng và gió biển tự nhiên cho đô thị ven biển

    Tránh mua nhà liền kề chung tường chung móng: Hiểm họa và kinh nghiệm cho người mua
    Uncategorized 11 phút đọc

    Tránh mua nhà liền kề chung tường chung móng: Hiểm họa và kinh nghiệm cho người mua

    Đăng ký thành viên

    Đặt lại mật khẩu của bạn

    Nhập địa chỉ email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu.