Sự tích “Rồng rắn lên mây”: Cuối cùng thì bố mẹ tôi cũng lên tầng 9!
HP
December 8, 2024
18 phút đọc
Đã thêm dự án vào danh sách yêu thích
Xem ngay









Nhìn tấm ảnh mẹ tôi chụp chậu hoa giấy bừng nở bên ban công căn hộ tầng 9, tôi mới thực sự dám tin rằng mình đã thành công thuyết phục hai cụ U70 chuyển lên ở nhà chung cư. Sau một hành trình dài và kiên nhẫn đã kết thúc trong hạnh phúc và an tâm, tôi nhận ra chẳng có định kiến nào là không thể thay đổi, nhất là khi ta thực sự muốn điều tốt đẹp nhất cho những người mình thương yêu.
Cuộc “cách mạng” sau thời Covid
Có lẽ khi nhấp vào bài viết này, hẳn hầu hết các độc giả đều sẽ có chung một thắc mắc: Đang yên đang lành, sao lại kéo các cụ lên chung cư làm gì? Nhưng tất nhiên, phải có gì đó “không yên, không lành” thì cả gia đình tôi mới bàn tính đến việc “chuyển hộ khẩu”. Mọi chuyện bắt đầu từ sau giai đoạn dịch Covid-19, khi tình hình cuộc sống dần quay lại với nhịp điệu an bình như trước. Tôi và các anh chị em lúc này đều mỗi người mỗi ngả, yên bề gia thất, chỉ còn lại “đôi vợ chồng son” U70 trong căn nhà ống ba tầng. Bố tôi lúc ấy mới quyết tâm sơn sửa lại “nhà tân hôn”, dự định chi một khoản lớn để cải tạo nhà với thiết kế có phần hiện đại hơn một chút, dự định sẽ biến nhà mình thành “khách sạn” để đón con cháu về chơi mỗi dịp hội hè.
Khi nghe bố mẹ đề cập chuyện này, cả tôi và chị gái đều lưỡng lự, rồi tôi ngập ngừng, đưa ra một đề nghị táo bạo mà vào thời điểm đó, chính bản thân tôi cũng chưa chắc chắn. Tôi mong hai cụ cân nhắc đến một phương án khác, đó là thay vì sửa chữa, tân trang ngôi nhà đang xuống cấp, bố mẹ hãy thử tính đến chuyện chuyển lên sống ở chung cư xem sao. Có thể lúc ấy, tôi cũng đang bận con nhỏ, nghĩ đến việc phải sang giúp bố mẹ quản lý công trường sửa chữa ngổn ngang đất cát xi măng thì thấy ngại. Nhưng cũng có thể trong tiềm thức tôi lúc ấy, đã biết một căn hộ chung cư sẽ là tổ ấm mới lý tưởng hơn cho bố mẹ mình.
Nhưng tất nhiên, cuộc “cách mạng” nào cũng gặp trở ngại ngay trong giai đoạn đầu tiên.
Sao nỡ từ bỏ căn nhà xưa?
Nghĩ đến việc một ngày nào đó, bố mẹ mình sẽ rời khỏi căn nhà nơi mấy chị em chúng tôi lớn lên, gắn liền với những kỷ niệm thời thơ ấu của chúng tôi, tất nhiên là trong tôi có chút xao động. Nhưng tôi xao động một thì bố mẹ tôi xao động mười, đâu dễ gì thuyết phục các cụ tạm biệt cơ ngơi đã gắn bó suốt nửa đời người?
Dẫu tôi và các chị có trình bày đủ mọi lý do để thuyết phục bố mẹ “thà mua mới còn hơn sửa lại”, thì hai cụ vẫn giữ một quan điểm: nếu có chuyển nhà, thì cũng phải tiếp tục ở nhà mặt đất, nhất quyết không chuyển lên chung cư. Dẫu sao, những ngôi nhà ống, dù nằm sâu trong ngõ, vẫn có gì đó thân thuộc với những nếp nhà xưa kiểu truyền thống. Nhà cũ của gia đình tôi có một mảnh sân nhỏ, đủ để bố tôi trồng vài chậu cây và tập mấy bài dưỡng sinh buổi sáng. Đó cũng là một phần tuổi thơ của mấy chị em tôi, của những buổi chiều tan học chơi đồ hàng ngoài sân, và sau này, bố mẹ tôi muốn các con tôi cũng được hưởng ký ức của mảnh sân ấy.
Bố tôi bảo, ở nhà mặt đất, tuy “nhà nào biết nhà nấy”, nhưng đồng thời cũng là “hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau”. Cả xóm có vấn đề gì thì đều có tổ dân phố đứng ra lo liệu, nhưng việc trong nhà thì không ai phiền đến ai. Riêng những chuyện giấy tờ, sửa chữa khoan đục, nhà ai thích làm đến đâu thì tự chủ động làm đến đấy, mỗi nhà một màu sơn, một kiến trúc, tự do thoải mái không phải đợi ban quản lý, quản trị thống nhất, biểu quyết gì.

Sân vườn, tuy diện tích có thể khiêm tốn, nhưng vẫn luôn là kỷ niệm gắn bó với những thế hệ ở nhà mặt đất.
Mẹ tôi thì thích nhất khu chợ “không tên” ngay đầu ngõ, thịt cá tươi rói, rau củ đủ sắc màu. Cứ mỗi sáng, sau khi đi tập dân vũ với hội phụ nữ trong xóm về là mẹ tôi lại mua đồ về nấu, bữa nào ăn bữa nấy cứ gọi là “chuẩn Michelin”, khiến bố tôi từ sau khi về hưu càng ngày càng hồng hào, khỏe mạnh dẻo dai như được “hồi xuân” vậy.
Cái hôm tôi ngập ngừng đề xuất chuyện chuyển nhà, bố mẹ tôi lại gật gù bảo nhau: “Cũng may ngày đấy quyết tâm mua nhà riêng, không ở lại căn nhà tập thể do cơ quan phân cho.” Hóa ra, từ khóa “chung cư” lại vô tình kích hoạt những ký ức của một thời gian khó, chật chội, phiền phức, chiếc xe đạp của mẹ ngày ấy cứ phải dắt lên xuống mấy tầng thang bộ mỗi sáng rồi lại mỗi chiều tan ca. Những bức tường mỏng chẳng ngăn được thanh âm dội sang từ nhà hàng xóm, những “chuồng cọp” cơi nới với sào quần áo nhếch nhác khiến cặp vợ chồng son ngày ấy chẳng dám mời khách tới chơi.
Tất nhiên, tôi cũng giải thích rằng chung cư hiện đại bây giờ không hề giống nhà tập thể cũ. Nhưng mẹ níu tay tôi rồi kể, hồi trước dịch Covid, mẹ có sang khu chung cư nọ để thăm cô bạn cùng lớp cấp ba. Không hiểu thang máy ở đấy thế nào mà chỉ đi từ tầng 1 lên tầng 12 cũng khiến mẹ tôi chóng mặt ù tai, từ sau lần ấy không dám sang thêm dù bạn mẹ tôi vẫn nhiệt tình mời suốt. Mẹ tôi nhăn mặt tưởng tượng đến cảnh mất điện hay sự cố mà phải đi thang bộ mười mấy tầng thì mệt phải biết, chưa kể lúc đi tìm xe gửi dưới tầng hầm thì mẹ tôi suýt đi lạc giữa bãi đỗ mênh mông.
Luận điểm “nói có sách, mách có chứng” khiến bố mẹ tôi gần như chắc thắng trong cuộc thương thảo “dời đô”. Bố tôi kết luận nửa đùa nửa thật: “Thôi nhá, chung cư là cho thanh niên thôi. Các bô lão như chúng tôi không ‘đi mây về gió’ được, cũng chẳng thích đang đêm hôm lại nghe tiếng bình bịch trên đầu.”
Tôi lúc này cũng đã định từ bỏ ý định, nhưng chị tôi lại lén “nháy mắt”: Nếu các cụ đã thích “nói có sách, mách có chứng”, thì sao chị em ta không dùng chính ví dụ minh họa tích cực từ chung cư nhà mình?
Lên cao hơn để nhìn xa hơn
Thực ra, vợ chồng tôi sau khi ra riêng cũng đã chọn ở chung cư, nhưng lúc chuyển nhà lại đúng vào giai đoạn dịch Covid, nên từ đó đến nay cũng chẳng mấy khi có dịp mời ông bà ngoại sang. Sẵn lúc muốn làm “công tác tư tưởng” cho hai cụ, đồng thời cũng muốn thử xem nếp sống chung cư có hợp với cặp đôi U70 này hay không, nên tôi bắt đầu kiếm cớ thường xuyên hơn: lúc thì nhờ ông bà sang trông cháu mấy ngày để vợ chồng tôi chạy dự án, lúc thì mời các cụ sang ăn hải sản, làm chả rươi, muối kimchi. Thực chất, đây chính là chiến lược “mưa dầm thấm lâu” để bố mẹ tôi dần dần có thiện cảm với cuộc sống cao tầng.
Khi thường xuyên sang khu chung cư nhà tôi, mẹ tôi mới nhận ra không phải thang máy nào cũng gây “hoa mắt ù tai” như tại các chung cư đời cũ. Thang máy êm, được bảo trì thường xuyên, lại có nguồn phát điện dự phòng nên giờ mẹ tôi chẳng còn bị ám ảnh như chuyến sang chơi nhà bạn ngày nào. Đi thang máy dần thành quen, cả bố cả mẹ tôi đều nhận ra sự “sung sướng” khi không phải leo thang bộ. Đến lúc ấy, tôi mới dần dần thủ thỉ, tâm sự rằng chỉ sợ vài năm nữa sức khỏe hai cụ không còn được dẻo dai, khớp gối yếu dần, thì việc đi cầu thang ở nhà mặt đất không chỉ gây mệt mỏi, mà còn tiềm ẩn nhiều nguy hiểm.
Có mấy hôm tôi “làm nũng”, giả vờ nhờ mẹ dọn nhà hộ. Thực chất cũng chẳng phải tôi lười, mà chỉ là muốn để bà thấy dọn nhà chung cư nhàn đến thế nào, quét một loáng là xong, lau vài đường là sạch. Đã vậy, mẹ tôi cũng không phải mang quần áo từ tầng dưới lên tầng thượng để giặt, chỉ đi mấy bước là ra đến máy giặt sấy ở ban công. Tuy miệng mẹ vẫn lẩm bẩm: “Bảo sao mà các anh các chị chỉ thích ở chung cư!”, nhưng tôi biết, trong lòng mẹ cũng thấy “ghen tị” với công cuộc giải phóng sức lao động này lắm rồi!
Khi biết những thành kiến của bố mẹ tôi với chung cư đã phai mờ bớt, thì dường như “ông trời” cũng muốn đứng về phía tôi trong chiến dịch “dời đô” này. Ngay sau dịp Tết, Hà Nội bước vào mùa nồm ẩm như mọi năm, và lần này, tôi mạnh miệng mời ông bà sang “sơ tán” mấy ngày. Căn hộ của vợ chồng tôi ở trên tầng cao, chỉ cần đóng kín cửa là thoát khỏi hiện tượng nồm ẩm, thậm chí không cần phải dùng máy hút ẩm. Ngắm nhìn căn hộ chung cư ấm cúng, khô ráo, sạch sẽ, tạm xa khỏi những bậc cầu thang phải lót giẻ để bước cho khỏi trơn, cuối cùng bố mẹ tôi cũng đã gật đầu đồng ý, để cho vợ chồng tôi triển khai kế hoạch tiếp theo: Tìm chung cư cho cặp đôi hưu trí!
Chung cư đâu chỉ là “thánh địa” của thanh niên
Mặc dù cái gật đầu của bố mẹ tôi chính là “điều kiện cần”, nhưng làm sao để tìm được một khu chung cư phù hợp với nhu cầu, lối sống của người cao tuổi thì mới là “điều kiện đủ”. Có thể nói, khi tìm kiếm nhà mới cho bố mẹ, tôi còn có phần kỹ tính và cầu toàn hơn cả khi tìm chung cư cho mình nữa. Chất lượng công trình được vợ chồng tôi, cũng như vợ chồng chị gái tôi đặt lên hàng đầu, không chỉ vì yêu cầu an toàn, kiên cố, mà còn để đảm bảo khả năng cách âm, giúp bố mẹ tôi yên tâm ngon giấc dù căn hộ tầng trên có thuộc sở hữu của một gia đình đông trẻ con hay các bạn GenZ năng động. Khi tìm hiểu, tôi mới biết khả năng cách âm không chỉ phụ thuộc vào lớp tường dày, mà còn nằm ở thiết kế cửa ra vào cũng như lớp kính cửa sổ chất lượng cao, vừa đảm bảo che mưa chắn gió, chống chọi điều kiện mưa bão, vừa cách nhiệt và cách âm hiệu quả.
Vì bố mẹ tôi đã nghỉ hưu, nên chị em tôi có thể linh hoạt lựa chọn bất cứ khu vực nào chứ không nhất thiết phải tập trung trong các quận nội thành nữa. Nhưng mỗi khi nhắm được một khu chung cư ưng ý, chúng tôi lại phải tìm hiểu về các tiện ích xung quanh, tuy không có chợ dân sinh nhưng ít nhất phải có siêu thị để mẹ tôi mua sắm thực phẩm tươi sống mỗi ngày. Cũng may mắn rằng, chúng tôi đã tìm được một khu đô thị với phong cách “vị nhân sinh” rất đúng ý các cụ, vừa có công viên cây xanh, vừa có nhiều hội nhóm cộng đồng để người cao tuổi nuôi dưỡng các sở thích, thú vui của mình. Khoảnh sân nhỏ ngày nào giờ đã được mở ra thành cả một không gian rợp bóng cây, có hồ điều hòa, có đường đi bộ, đi xe đạp an toàn, thoáng mát. Mỗi lần gửi con sang ông bà, tôi cũng yên tâm vì giờ con sẽ được lưu giữ ký ức tuổi thơ ở một cộng đồng văn minh, gần gũi với thiên nhiên.
Tất nhiên, gia đình tôi cũng chưa đặt bút ký hợp đồng ngay, mà còn phải thị sát thêm vài lần để kiểm tra tình hình an ninh, an toàn, đặc biệt là các tiêu chuẩn phòng cháy chữa cháy trong tòa nhà. Camera giám sát và hệ thống báo khói được lắp đặt đầy đủ, bên trong từng căn hộ cũng có cảm biến báo khói nên tôi nói mẹ cứ yên tâm nếu một ngày nào đó chẳng may đãng trí quên tắt bếp. Vì người cao tuổi không phải lúc nào cũng có thể dễ dàng sơ tán khi có hỏa hoạn xảy ra, nên hệ thống cửa chặn khói và chống cháy lan cũng là một yếu tố khiến bố tôi hài lòng, tin tưởng vào các hướng dẫn thoát nạn của ban quản trị.
Cũng như nhiều khu chung cư cao cấp khác, khu nhà tôi lựa chọn cho bố mẹ có đội ngũ bảo vệ và lễ tân túc trực 24/7 dưới sảnh, chỉ cư dân có thẻ ra vào mới được lên xuống tòa nhà. Đây là điều vừa khiến bố mẹ tôi yên tâm, nhưng cũng phần nào rụt rè ái ngại vì những vấn đề công nghệ. Chính sự niềm nở của các bạn lễ tân khi nhiệt tình hướng dẫn hai cụ cách dùng thẻ thang máy, cách bấm nút gọi cứu hộ khi có sự cố đã khiến cả gia đình tôi tin mình đã tìm được “chân ái” rồi. Đến cả cách đăng ký cho người thân, khách khứa đến thăm cũng rất đơn giản, hàng hóa nếu được shipper giao đến cũng được bảo quản ngăn nắp, tiện lợi, làm một người khó tính như bố tôi cũng phải gật gù: “Cứ như khách sạn năm sao ấy nhỉ!”.
Chốn dưỡng lão bình yên
Nếu như ngày đầu tiên từng khuyên bố mẹ mua chung cư cho tiện vì tôi… ngại khoản sửa nhà, thì cuối cùng, đích thân vợ chồng tôi lại là người đi tìm kiến trúc sư để thiết kế căn hộ cho hợp ý các cụ. Tất nhiên, ngại thì có ngại, nhưng nghĩ đến một căn hộ dưỡng lão tiện nghi để bố mẹ an hưởng tuổi già thì trong lòng tôi lại có thêm động lực để vượt khó.
Căn hộ bố mẹ tôi mua nằm trên tầng 9, có khung cảnh thoáng đãng, đón nhiều ánh nắng tự nhiên. Biết tính người cao tuổi hay ngủ sớm, dậy sớm, nên kiến trúc sư đề nghị chọn căn phòng hướng đông làm phòng ngủ chính, tối ưu ánh sáng ban ngày để không gian càng thêm rộng rãi, lại tốt cho tinh thần của các cụ. Nhà chỉ có hai vợ chồng hưu trí nên thay vì bố cục ba phòng ngủ phổ thông, chúng tôi tận dụng không gian để mở rộng phòng khách, giúp ông bà thoải mái đón con cháu sum vầy. Ngoài phòng khách cũng được thiết kế không gian thờ cúng trang nghiêm, kết hợp hài hòa giữa chất liệu gỗ truyền thống và cấu trúc gọn gàng, tinh giản kiểu hiện đại. Lúc nhìn bản thiết kế, mẹ huých tay tôi nói nhỏ: “May quá, từ nay không phải bê mấy mâm cúng lên tận tầng ba nữa rồi.”
Vì được tự do thiết kế gần như từ A đến Z, nên chị em tôi và kiến trúc sư đã tính toán rất kỹ chiều cao của bếp, tương thích tuyệt đối với chiều cao của mẹ tôi, giúp bà không phải cúi xuống khi rửa bát, cũng không phải kê ghế khi lấy đồ từ trên chạn cao. Tiện ích trong bếp cũng được tính toán theo đúng thói quen nấu nướng của mẹ, khu vực sơ chế phải thật rộng vì mẹ tôi thường dùng rất nhiều nguyên liệu trong một bữa ăn. Bố mẹ tôi ít khi ăn đồ nướng kiểu Tây, nên chúng tôi không lắp đặt lò nướng. Thay vào đó, vợ chồng tôi biếu hai cụ một chiếc máy rửa bát, để căn hộ tầng 9 xứng tầm “khách sạn năm sao”.
Ngoài ra, kiến trúc sư cũng gợi ý bố mẹ tôi sử dụng loại gạch chống trơn trượt trong nhà tắm, và lắp thêm thanh vịn để hai cụ an tâm hơn mỗi khi vào nhà vệ sinh. Anh kiến trúc sư cho bố mẹ tôi tham khảo vài mẫu thiết kế phòng tắm thế hệ mới, gọn gàng, giản tiện và quan trọng nhất là tiết kiệm thời gian cọ rửa, khi quét dọn không phải cúi nhiều. Quả thực, khi thiết kế từng ngóc ngách trong căn hộ cho người lớn tuổi, chúng ta cũng phải thật tâm lý, không chỉ nghĩ cho những nhu cầu của các cụ ở thời điểm hiện tại, mà cần nghĩ đến những nhu cầu của 10-20 năm sau, khi sức khỏe, cũng như tâm lý, tình cảm của các cụ sẽ ít nhiều thay đổi.
Vậy là, sau nửa năm làm chiến dịch “vận động hành lang”, ba tháng vừa tìm nhà, vừa sửa sang, hoàn thiện, cuối cùng tôi cũng đã thành công “rước” bố mẹ mình lên chung cư. Cái ngày cùng hai cụ chuyển đồ, mấy đứa cháu tôi gọi đùa đây là một chuyến “rồng rắn lên mây”.
Hóa ra những kỷ niệm tuổi thơ của chúng tôi chẳng hề mất đi, mà chỉ được chuyển lên một địa điểm mới cao ráo hơn, thoáng đãng hơn, tiện nghi hơn. Từ trên ban công tầng 9, bố mẹ nhìn thấy tòa nhà nơi tôi ở cũng chẳng xa xôi lắm, nên những bâng khuâng ngày đầu ở nhà mới cũng phai đi rất nhanh. Không còn sợ ngõ ngập những ngày mưa lớn, cũng chẳng sợ sàn bẩn những ngày ẩm nồm, đối với bố mẹ tôi, bây giờ ngày nào cũng là ngày xuân phơi phới, thỉnh thoảng còn chép miệng: “Biết thế, chuyển lên chung cư từ lâu rồi!”.
#Tags:







