Chồng tôi thích xem vlog nấu ăn và trồng cây
Văn Phú
April 20, 2026
11 phút đọc
Đã thêm dự án vào danh sách yêu thích
Xem ngayNgười ta truyền nhau rằng các cụ nói cấm có sai bao giờ. Tuy vậy, có những quan điểm trượt dốc theo thời gian thì dường như cũng cần được “cập nhật” cho phù hợp thời thế hơn. Ví như chân lý “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm” đã đến lúc cần được trả lại ý nghĩa nguyên bản: nó nên là thể hiện quan niệm về vai trò và trách nhiệm của mỗi thành viên trong việc xây dựng và vun đắp hạnh phúc gia đình hơn là một sự luận nghĩa phân công trách nhiệm nghĩa vụ theo giới tính. Như chồng tôi, anh thích xem vlog nấu ăn và cả trổ tài cho gia đình đổi bữa mỗi dịp cuối tuần, anh cũng thích trồng cây và mua tranh trang trí nhà cửa trong khi tôi hoàn toàn lo lắng được chuyện gạch đá vôi vữa, thi công khi xây nhà. Chúng tôi đã cùng nhau xây nhà và cả xây tổ ấm.
Từ xưa…
“Đàn ông xây nhà” thể hiện vai trò của người đàn ông trong gia đình, cụ thể, người đàn ông thường đóng vai trò trụ cột, gánh vác trách nhiệm về mặt tài chính, tạo dựng nền tảng vật chất cho gia đình. Họ là người đi làm kiếm tiền, lo toan cho mọi chi tiêu, đảm bảo cuộc sống đầy đủ cho vợ con. Về mặt nghĩa bóng, hình ảnh “Đàn ông xây nhà” đề cao vai trò của người đàn ông trong gia đình là người bảo vệ và che chở, mang lại nền tảng vật chất và cảm giác an toàn cho các thành viên trong gia đình.
Còn hình ảnh “Đàn bà xây tổ ấm” nghĩa là người phụ nữ vun vén, chăm sóc tổ ấm gia đình, tạo dựng bầu không khí ấm áp, hạnh phúc. Họ là người quán xuyến việc nhà, chăm sóc con cái, vun đắp tình cảm vợ chồng, tạo dựng tổ ấm bình yên cho cả gia đình. Về nghĩa bóng, hình ảnh “Đàn bà xây tổ ấm” cho thấy người phụ nữ đóng vai trò gắn kết tình cảm và tạo nên sự gắn kết, mang đến sự ấm áp và hạnh phúc cho các thành viên trong gia đình.
Như vậy, câu tục ngữ “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm” đã khái quát một cách ngắn gọn nhưng đầy đủ về vai trò quan trọng và bổ sung cho nhau của người đàn ông và người phụ nữ trong việc xây dựng một ngôi nhà – một tổ ấm đúng nghĩa.
Nhưng có không ít người sử dụng câu thành ngữ này như một cách luận giải thiên kiến, phân biệt giới khi cho rằng chỉ có đàn ông mới làm việc lớn, xông pha, còn phụ nữ không được phép có ý kiến, chỉ có trách nhiệm làm việc nhà và phụ thuộc vào phái mạnh.
…đến nay
Phụ nữ ngày nay không chỉ giỏi vun vén, quán xuyến gia đình mà bối cảnh về bình đẳng giới đã đưa họ lên những nấc thang mới trong sự nghiệp, hoạt động xã hội và cả năng lực tài chính. Chúng ta có những nữ CEO, những người phụ nữ bản lĩnh trên chính trường, nữ tài xế xe đầu kéo hạng nặng và cả những nữ vận động viên võ thuật mang về vinh quang cho quốc gia. Bản lĩnh của con cháu Bà Trưng, Bà Triệu sau bao năm “tạm lui sau hậu đài” dưới ảnh hưởng của Nho giáo, cuối cùng cũng đã thức giấc và tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết.
Ta không còn thấy những rào cản nghề nghiệp dành cho nữ giới, và với nam giới cũng vậy. Nghề nghiệp nào phụ nữ làm được, thì cánh mày râu cũng hoàn toàn có thể tham gia vào, bao gồm cả những công việc từng được gọi bằng cái tên đặc thù là “nữ công”: nghề bếp, nghề thêu, thậm chí cả nghề nuôi dạy trẻ. Sự tỉ mỉ và dịu dàng không chỉ là những đức tính riêng được rèn luyện cho các bé gái, cũng giống như lòng dũng cảm và ý chí kiên cường không chỉ được nuôi dưỡng trong tâm thức của các bé trai.
Khi sự bình đẳng trở thành một tiêu chuẩn tất yếu của xã hội, thì nó cũng trở thành một nền tảng hiển nhiên của các mối quan hệ, đặc biệt là hôn nhân và gia đình. Ngôi nhà – thứ tài sản hữu hình đầu tiên tạo nên nền móng của một cuộc hôn nhân – không chỉ được pháp luật công nhận quyền sở hữu bình đẳng của người vợ và người chồng, mà còn được chính quan niệm chung của xã hội thừa nhận những đóng góp chung của cả hai người. Hãy cứ thử hỏi chuyện một người môi giới bất động sản bất kỳ, bạn có mấy khi thấy họ kể rằng có gia đình nào đi xem đất cất nhà mà lại chỉ cần cái gật đầu của người chồng hay người vợ? “Thuận vợ thuận chồng”, chưa cần nói đến chuyện “tát biển Đông” xa xôi, mà chỉ cần bắt đầu từ chuyện chọn một căn hộ vừa ý, đã là một tín hiệu tuyệt vời để cặp đôi cùng sánh vai bước vào một hành trình bất tận.

Nền móng vững chắc của một tổ ấm ở thế kỷ 21 nằm ở sự đồng thuận và sẻ chia bình đẳng giữa cả hai vợ chồng. – Ảnh: istockphoto
Hành trình mua căn hộ của vợ chồng tôi, mới thế mà đã được mấy năm, nhưng ký ức của cái ngày hai đứa chúng tôi dắt tay nhau đi xem nhà vẫn còn mới nguyên như ngày hôm qua. Chồng tôi, cũng giống như tâm lý của nhiều người đàn ông thế hệ cuối 8X – đầu 9X, vẫn trìu mến gọi vợ là “nóc nhà”, gần như để tôi chủ động lựa chọn gần như mọi yếu tố: vị trí, địa điểm, chủ đầu tư, mức độ hoàn thiện khi bàn giao nhà. Không phải vì anh “lười”, cũng chẳng phải vì anh “sợ vợ”, mà bởi anh hiểu tôi, anh biết tôi có những lợi thế nghề nghiệp nhất định khi tìm hiểu các thông tin liên quan đến dự án xây dựng. Và hơn hết, chồng tôi tin tưởng vợ sẽ lựa chọn được một căn hộ lý tưởng nhất trong khoản ngân sách dự kiến, anh tin tôi luôn ưu tiên nhu cầu của cả hai vợ chồng để chọn được chốn “an cư lạc nghiệp” giữa Thủ đô.
Hơi ấm trong tổ ấm
Đối với quan niệm chung của người Á Đông, căn bếp chính là nơi truyền lửa cho tổ ấm. Vậy nên, ai giữ lửa cho bếp, người ấy cũng giữ lửa cho cả gia đình. Trong nhà tôi, nhiệm vụ ấy chia đều cho cả hai vợ chồng. Như đã hãnh diện khoe ngay từ phần đầu, chồng tôi chính là một người đàn ông thích xem vlog nấu ăn và hay trổ tài nấu những món cầu kỳ, lạ miệng vào những ngày cuối tuần. Còn những khi phải đi làm, anh thường về muộn hơn tôi, nên khi đó, việc bếp núc vẫn do tôi phụ trách. Chính vì thế, ngay từ lúc thiết kế, căn bếp đã là một công trình tâm huyết của cả hai vợ chồng, có lò nướng và bàn bếp rộng cho những công thức “master chef tại gia” của anh, đồng thời cũng phải có máy rửa bát và bồn rửa tiện dụng cho những bữa cơm gọn nhẹ, đủ chất của tôi.

Căn bếp chính là nơi thể hiện rõ nét nhất tiêu chí bình đẳng giới trong mỗi gia đình, nếu như được thiết kế để tôn vinh sở thích cũng như thói quen nấu nướng của cả hai người. – Ảnh: istockphoto
Ngay từ lúc sửa nhà cho đến nay, mọi nhiệm vụ của hai vợ chồng đều được phân công dựa trên sở trường của mỗi người, đến độ đôi khi chúng tôi còn quên mất xem nó có đi ngược lại những quan điểm giới tính truyền thống hay không. Nhưng xét cho cùng thì, ngược hay xuôi cũng chẳng quan trọng, quan trọng là tính hiệu quả và niềm vui của mỗi người khi truyền hơi ấm từ bàn tay mình vào từng ngóc ngách trong nhà. Tính tôi tỉ mỉ, cầu toàn, nên chọn mua nội thất và đồ gia dụng bao giờ cũng kỹ càng hơn anh chồng có phần hơi “nghệ sĩ”. Bù lại, chồng tôi cực kỳ mát tay khi chăm cây cảnh, lại có mắt nhìn nghệ thuật nên mua tranh ảnh và đồ décor lúc nào cũng tôn lên được cái “hồn” của từng phòng.

Căn nhà lý tưởng nhất là căn nhà được xây dựng và bài trí dựa trên cá tính và sở trường của cả hai vợ chồng. – Ảnh: istockphoto
Kể từ sau khi con tôi ra đời, cả hai vợ chồng chúng tôi cùng nhận ra: con chính là hơi ấm, là nguồn sống quan trọng nhất của tổ ấm. Không chỉ là căn bếp, không chỉ là phòng khách hay phòng riêng của con, mà mọi không gian ghi lại tiếng cười của con đều là trái tim của căn hộ. Và cả hai chúng tôi đều phải có trách nhiệm chăm chút cho tất cả những không gian ấy, để bao bọc và nâng niu hơi ấm con mang đến cho mái nhà này. Chồng tôi bắt đầu mày mò học những loại cây cảnh ra quả để tạo một khu vườn ngoài ban công cho con. Tôi thì chọn những tấm thảm trải phòng khách vừa dễ vệ sinh, vừa êm ái cho những bước chân chập chững đầu đời. Chúng tôi dần quên đi vai vế ai xây nhà, ai xây tổ ấm, mà chỉ nhớ duy nhất một câu hát: “Ba mẹ là lá chắn, che chở suốt đời con”.

Niềm vui của con cái chính là sợi dây kết nối trách nhiệm xây nhà – xây tổ ấm của mỗi cặp vợ chồng, tạo nên những không gian ngập tràn hạnh phúc trong gia đình. – Ảnh: istockphoto
Món quà cho mai sau
Chúng tôi chưa biết sau này sẽ có của cải gì để dành cho con, nhưng chắc chắn thứ tài sản tinh thần mà vợ chồng tôi dành dụm ngay từ bây giờ cho con chính là lòng tự tin, để con biết rằng mai sau lớn lên, con có thể làm bất cứ công việc gì mình thích mà không gặp rào cản về định kiến giới tính. Thói quen đó được bồi đắp không chỉ đơn thuần bằng chuyện cho con mặc áo xanh hay áo hồng, học múa ba lê hay chơi đá bóng, mà bằng chính tấm gương đầu tiên con được tiếp xúc: bố mẹ của con.
Ở trong nhà, con được quan sát bố mẹ cùng nhau gánh vác trách nhiệm chăm sóc gia đình và xây dựng tổ ấm. Con biết được rằng, nếu đói thì không chỉ cần gọi “Mẹ ơi”, và khi có món đồ gì đó hỏng hóc cần sửa, có bóng đèn cần thay thì cũng không nhất thiết phải đợi bố về. Mọi ngóc ngách trong nhà đều có sự hiện diện của cả bố lẫn mẹ, nên trong bức tranh con vẽ gia đình, bố có thể đang đeo tạp dề, mẹ có thể đang cầm cờ lê sửa ống nước.






